truyện Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi! của Tác giả (Phong Hòa Tẫn Khởi), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ
Danh sách chương Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi. Chương 1: Đêm hỗn loạn. Chương 2: Đêm, rất hỗn loạn. Chương 3: Nhịn, là đau. Chương 4: Nhịn, là thương. Chương 5: Thiếu niên chuyện đúng sao khó phân. Chương 6: Thiếu niên, chuyện đúng sai khó phân (2) Chương 7: Quá khứ vui buồn
Read 66 from the story Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi~[ Phong Hoà Tân Khởi ] by baohi19 (Bảo Hy) with 1,410 reads.Mặc dù cô không phải là người kén chọn nhưng vẫn khôn
Chị đi xuống sau, em Uyên cũng đi theo. Từ lúc bên ngôi nhà hoang về, ẻm lặng lẽ hẳn, không đùa giỡn nói nhiều như ngày thường. Chắc ẻm còn bị sốc, chưa quên được chuyện hồi trưa.
CHỊ, YÊN LẶNG BỊ ĂN ĐI. Tác Giả: Phong Hoà Tẫn Khởi Thể Loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, tỷ đệ luyến, hài, nam chính chung tình, bá đạo, phúc hắc. HE Tình Trạng: Hoàn Số Chương: 108 chương-----Lúc cậu ba tuổi, cô sáu tuổi.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. ReviewCHỊ, YÊN LẶNG BỊ ĂN ĐI Tác Giả Phong Hoà Tẫn KhởiThể Loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, tỷ đệ luyến, hài, nam chính chung tình, bá đạo, phúc hắc. HETình Trạng HoànSố Chương 108 chương - Lúc cậu ba tuổi, cô sáu tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt của cậu bé bóp méo, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi”. Cậu hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau mông, la lớn “Lần sau phải gọi chị là chị.” Cậu mười bốn tuổi, cô mười bảy tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, cười hì hì tiến tới trước mặt cậu, "Em trai, cậu nói xem, cậu ta sẽ thích chị chứ?" Cậu đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông cậu, tru tréo "Cậu viết thư tình dùm chị đi”. Cô hai mốt tuổi, cậu mười tám tuổi. Sắc mặt cậu lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình viết lần thứ N cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của cậu, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô hai lăm tuổi, cậu hai mươi hai tuổi. Sau khi cậu đem cô giải quyết tại chỗ, lục tìm CMND của cậu và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đồng, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói. - Đường Kiều từ nhỏ đã sống chung với ông bà ngoại trong khu nhà tập thể, có cá tính rất mạnh mẽ và gan dạ. Có thể nói cả tuổi thơ của cô đều xoay quanh với hai người con trai là Ngu Châu và Chu Chú. Ngu Châu ngày bé là một cậu con trai gầy yếu, xấu xí. Nhìn giống như dân chạy nạn, luôn bị bắt nạt bởi những đứa lớn hơn, cho tới khi Đường Kiều xuất hiện cậu lại càng khổ hơn. *haha* Chu Chú - một tiểu thiếu gia ương bướng, thà chết cũng không gọi Đường Kiểu bằng chị. Từ bé, đã luôn cao ngạo với cô bé, mặc dù Chu Chú nhỏ hơn Đường Kiều tận ba tuổi. Người bạn gái thân duy nhất của Đường Kiều có lẽ là Chu Du - chị của Chu Chú, từ ngày cô bé có thêm người bạn. Cả hai như hình với bóng, đến nỗi làm một người từ không thèm chú ý, đến việc yêu thích cô lúc nào cũng chẳng hay… Cùng lớn, cùng ăn, cùng ngủ, đến khi trưởng thành, Đường Kiều ra ngoài thuê nhà sống riêng, Chu Chú cũng không tha cho cô. Một phút sau liền dọn theo cô ra ngoài mà sống *hắc hắc, anh nhà không có gì ngoài mặt dày cả*. Sau đấy, cho dù Đường Kiều xem mắt bao nhiêu lần thì đều bị tên kia phá rồi đến mức người ta chẳng dám gặp lại cô. “Lần trước cô đang ăn cơm với người ta, cậu ta bỗng nhiên xuất hiện trên bàn cơm, cậu ta nói đói bụng, sau đó đem đồ ăn trước mặt cô quét sạch, quét không còn một chút. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, lại gọi một đống món ăn giá cả xa xỉ, vô luận ăn thế nào cũng không đủ no, ngược lại cậu ta rất hào phóng trả tiền, từ đó về sau người bạn trai kia liền biến mất trong thế giới của cô. Lần trước, cô đang cùng một bạn trai ở trong rạp chiếu bóng xem phim, đến đoạn "Tình cảm mùi mẫn" Đường Kiều đang lo lắng có nên dựa đầu vào trên vai đối phương hay không, chợt từ phía sau mọc ra một cái tay, đem lấy đầu cô đang nghiêng qua, cứng rắn đẩy trở về vị trí cũ. "Cản trở tôi." Mặc dù Đường Kiều không có quay đầu nhìn xem là ai nhưng giọng nói này, tuyệt đối là Chu Chú, con mẹ nó Chu Chú, cậu ta giống như âm hồn đeo bám. Còn có lần trước nữa. . . . . . Còn có lần trước trước nữa. . . . . . Vô số lần. . .” Điều đặc biệt đáng nói nhất ở đây là, những người cô đi xem mắt đều do Chu Du giới thiệu, chị cậu ta vui vẻ giới thiệu, cậu ta vui mừng đi phá hư. Hai chị em bọn họ chính là khắc tinh của Đường Kiều cô. - Câu chuyện sự trưởng thành của bốn người Đường Kiều, Chu Chú, Chu Du và Ngu Châu. Dễ thương nhất là kỉ niệm tuổi thơ của đôi nam nữ chính. >”•<~ Nguyệt_PhiDes by Tơ Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ...
Chu Chú ngồi ở trước bàn ăn, ăn điểm tâm, Đường Kiều lên web trộm món ăn, Thũng Gia tiếp tục ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi. Ba người. . . . . . Khụ, hai người, một con mèo, tất cả đều làm chuyện riêng, không liên quan tới vốn không liên quan tới nhau nhưng một lúc sau, Đường Kiều không biết vì sao mình phát một câu nói, thành công hấp dẫn một người, một con mèo."Aiz, Chu Chú, tôi đã nói với cậu, trước kia tôi có viết một câu văn, đặc biệt thú vị.""Ừ, cô nói thử."Chu Chú vừa đưa cháo vào trong miệng, vừa không chút để ý, anh cũng không cho rằng Đường Kiều có thể nói ra câu gì hay ho."Đây là câu tôi viết lúc còn ở đại học, cậu hãy nghe cho kỹ a.""Ừ, nghe đây."Cô gái này dài dòng như vậy từ bao giờ."Tôi thích cảm giác chắc bụng và tràn đầy cứt, dường như cũng là một hạnh phúc trong cuộc sống. . . . . ."Nói xong, Đường Kiều đấm ngực cười to, trên mặt đều là vẻ hả hê, Đường Kiều cảm giác mình chính là một Triết Học Gia, nói ra câu đó cũng là triết lý. Có lẽ Thũng Gia bị Đường Kiều cười như điên làm cho sợ hãi, meo một tiếng, nhảy xuống ghế sa lon, giống như chạy trốn đến cạnh bàn ăn, dựa góc bàn ngồi xổm này, Chu Chú không có tâm trạng để ý tới nó, động tác ăn cháo ngừng lại, khẽ nhếch miệng, một hớp cháo nhỏ còn nằm ở cổ họng, trong lúc nhất thời nhả ra cũng không xong, nuốt vào cũng không Kiều có chút hả hê nhìn Chu Chú, thấy Chu Chú bối rối, cô vẫn tương đối hài lòng. Những lúc như vậy không có nhiều ở trong cuộc sống của cô, cô. . . . . . Thật là đắc cô mong muốn, hôm nay bữa ăn sáng Chu Chú ăn tương đối ít, sau khi ăn sáng xong để lại chén cho cô rửa, sau đó một mình xách theo máy vi tính đi ra cửa. Đường Kiều không hỏi anh đi đâu, trên thực tế, chuyện như vậy cô ít hỏi, bởi vì cô không muốn mình phút chốc trở thành bà mẹ Kiều quen với thân phận bị nô dịch và bộ dáng nô dịch. Sau khi rửa chén, từ phòng bếp ra ngoài, Thũng Gia béo mập đã rời khỏi chân bàn, đi tới đi lui trong phòng, dường như đang thăm dò lãnh địa tạm thời của nó. Đường Kiều đứng một bên yên lặng rơi lệ, tại sao mạng của cô khổ như vậy. Ở trên thế giới này có rất nhiều thịt ba chỉ ngon, áo lông đắc giá, cô không nghĩ cuộc sống của cô bị hủy vì Thũng Gia, cô không nở, cho nên …..? Cô chỉ mong Chu Du có thể nhanh chóng giải quyết tên đàn ông kia, sau đó trở về dẫn Thũng Gia nhà cô ấy tháng của một thanh niên thất nghiệp vẫn có chút nhàm chán, ngày thứ nhất sống chung với Thũng Gia, Đường Kiều vẫn không có chuyện gì làm, ngồi ở một đầu ghế sa lon tiếp tục online, đối với tờ giấy ghi tập quán sinh hoạt của Thũng Gia trong túi mà cô gái nhỏ đưa tới lúc sáng, cô lựa chọn không nhìn, muốn cô mang Thũng Gia đi tản bộ? Có lẽ cô ra khỏi cửa này không muốn trở lại vẫn còn muốn thịt ba chỉ và áo lông đắc vào trên ghế sa lon, Đường Kiều gõ ra hai bộ sơ yếu lý lịch, một bộ là trợ lý, một bộ khác cũng là trợ lý. Đường Kiều không khỏi nghĩ đến, Lỗ đại sư thật là một người đi trước thời đại a, khi đó ông ta đã biết xu hướng phát triển của thế giới này, khắp thế giới đều có máy tính Apple, aiz. Sau khi Thũng Gia thăm dò xong, nhảy lên ghế sa lon, Đường Kiều chỉ cảm thấy dưới mông máy động, có loại kích động muốn nhảy lên. Cũng may Thũng Gia chỉ xoay một vòng trên ghế sa lon, sau đó nằm khoanh một đầu khác trên ghế sa lon lim Kiều thở phào một hơi, hoàn hảo Thũng Gia không có làm gì cô, có lẽ vắng Chu Du, dường như tinh thần Thũng Gia cũng không quá tốt. Đường Kiều có chút may mắn, nhờ tinh thần của nó không tốt, nếu không, có lẽ nó sẽ tra tấn trước, Đường Kiều còn ở công ty chỉ có người bạn duy nhất là Hồng Nhi, ngày đó cô rời khỏi, Hồng Nhi cũng không ở trong công ty, cũng có thể có người cố ý sai cô ấy đi. Tóm lại, ngoại trừ Đường Uyển, lần đầu tiên Đường Kiều cảm thấy rất uất ức, con mẹ nó quá uất ức trước mặt người khác, nghĩ đến, cô hận không thể nhổ hết toàn bộ củ cải, thưởng thức một lần làm ông Hồng Nhi online, Đường Kiều gửi qua một cái mặt giả chết cứng đơ, so với nét mặt của Chu Du, Đường Kiều vẫn xem là bình thường, chẳng qua có lúc thật sự không biết phải nói gì nên ném qua nét mặt. Giống như hiện tại, cô muốn nói chuyện với Hồng Nhi nhưng lại không biết nói từ đâu, có lẽ thật sự quá nhàm chán. Rất nhanh, Hồng Nhi trả lời tin nhắn, "Hai ngày nay có khỏe không?""Rất tốt, ăn được ngủ được, còn nuôi con mèo đại gia."Dĩ nhiên, chỉ nuôi tạm thời, chờ mẹ của nó trở lại, cô sẽ được giải thoát."Vậy thì tốt, chỉ sợ cô nghĩ quẩn."Phốc! Cô có yếu đuối như thế sao? Đường Kiều đen mặt, đen như con quạ đen."Chỉ vì một công việc như vậy mà nghĩ quẩn?" Cô có bị oan hay không a. Mặc dù ngoài mặt Đường Kiều là một người nhẫn nhục chịu đựng, nhưng muốn nói vì một công việc không ra gì mà nghĩ quẩn, cô chính là người thiếu não."Không có là tốt rồi, hôm nào cùng đi ăn cơm?"Hồng Nhi nhanh chóng kết thúc đề tài này, đây chính là một cô gái thông minh, không cần cố ý làm cho người khác khó chịu, nhưng đáng tiếc a, con bé Đường Uyển kia vĩnh viễn cũng không học được, cô không thoải mái chỗ nào thì nó cố tình đạp lên chỗ đó, đó là chị em sao, đó là kẻ địch!"Có thể, nhưng gần đây phải tìm công việc, còn phải chăm sóc Mèo đại gia, qua một thời gian ngắn rồi hãy nói."Đây là thời gian suy sụp nhất trong cuộc đời, Đường Kiều không muốn quá nhiều người nhìn thấy bộ dáng này của cô, cho nên nói lời từ người chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn bè, mỗi người bạn trong đời cũng có vai trò khác nhau, người có thể cùng cô hưởng phúc có rất nhiều, nhưng trong lúc suy sụp người bạn có thể cùng Đường Kiều ăn cơm uống rượu, cùng cô điên cuồng cũng chỉ có một mình Chu Du. Đáng tiếc cô gái kia chạy mất bỏ rơi cô một mình!Nghĩ đến đây, Đường Kiều không khỏi âm thầm nghiến Nhi cũng không nài nỉ, mặc dù ở trong công ty hai người là bạn bè tương đối thân thiết, nhưng ra khỏi công ty, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Trong lòng mỗi người cũng hiểu rõ, đó cũng không phải là lỗi của ai, chẳng qua xã hội này quá chạy theo vật người rất nhanh rơi vào im lặng, Đường Kiều suy nghĩ miên man, sau khi không thể tìm được lời nào để nói, nản lòng gõ ra một dòng chữ. "Vậy cô làm việc đi.""Ừ, được rồi."Dòng chữ này chẳng ra sao, kết thúc cũng chẳng ra sao, Đường Kiều hít hơi, trong lồng ngực dâng lên bong bóng, cũng không biết là chua xót hay đắng chát.
Sách mới Ebook Truyện Ngôn tình Chị, yên lặng bị ăn đi Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi ăn hết. Hắn 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt hắn xoa bóp biến hình, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi" Hắn hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau cái mông, la lớn "Lần sau phải gọi tôi là chị !" Hắn 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh hì hì tiến tới trước mặt hắn, "Em trai, em nói hắn sẽ yêu thích chị không?" Hắn đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ở phía trên miệng ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông hắn, tru tréo "Em viết thư tình dùm chị đi" Cô 21 tuổi, hắn 18 tuổi. Sắc mặt hắn lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô, viết lần thứ N, cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của hắn, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô 25 tuổi, hắn 22 tuổi. Hắn đem cô giải quyết tại chỗ xong, lục tìm CMND của hắn và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đôla, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói. Tham khảo thêm Chia tay đi, anh chàng đào hoaTham khảo thêm Chia tay gặp được tình yêuTham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 1Tham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 2Tham khảo thêm Chiếc Nhẫn Đi Lạc CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Gợi ý cho bạn
Chu Du không có lái xe ra ngoài, sau khi ăn xong, Chu Chú không có ý muốn đưa về, trong nháy mắt Chu Du bị mất hứng, vì vậy cứ ngồi chờ, chờ cho đến khi Chu Chú không nhịn được."Đi, đưa chị về nhà trước thôi."Vì vậy, Chu Du hài lòng đứng lên, thừa lúc Chu Chú không nhìn thấy véo mông Đường Kiều một cái. Đường Kiều gào lên một tiếng, không hiểu tuần này Chu cô nương phát điên cái gì."Lần sau đi dạo phố cậu còn dám dẫn cậu ta ra ngoài, cậu nhất định sẽ chết!"Đường Kiều rơi lệ đầy mặt, là cô muốn dẫn sao, là cô muốn dẫn sao?Chu Chú lớn như thế, nếu hắn muốn đi cùng, cô có thể ngăn được sao?Ra khỏi tiệm ăn Hàn Quốc, Chu Du và Đường Kiều cặp tay hướng bãi đậu xe đi ngờ, Chu Chú ngoắc tay, một chiếc taxi liền dừng ở trước mặt hắn, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Chu Du, nhét cô vào trong xe, nói địa chỉ. Chu Du còn chưa lấy lại tinh thần, xe đã chở đi ra ngoài, đợi đến cô lấy lại tinh thần thì Chu Chú và Đường Kiều đã là một điểm đen nhỏ trong kính phía sau xe Du hận nghiến răng, lại bị tiểu tử thúi này sắp đặt."Không phải cậu đồng ý muốn đưa cô ấy về sao?""Tóm lại là không để cho chị ấy cùng về."Chu Chú tốt bụng nói, quay đầu lại, ánh mắt vui vẻ nhìn Đường mặt đi, cô không thích ánh mắt quá mức chăm chú, làm cho cô không chỗ nào che giấu."Đi thôi."Chu Chú cầm tay Đường Kiều, lòng bàn tay âm ấm Đường Kiều cảm thấy nóng lên, nóng thẳng vào trong lòng."Đi đâu?"Phương hướng của bọn họ cũng không phải bãi đậu xe."Đi cho tiêu hóa, sau đó đi xem phim."Tiêu hóa chính xác là cần thiết, nhưng đang yên lành, sao hắn phát điên muốn đi xem chiếu bóng. Không phải hắn luôn ghét chuyện lãng phí tiền bạc, lãng phí thời gian sao?Đường Kiều ôm cái bụng tròn vo, bị động, bị Chu Chú kéo giờ cách thời gian xem chiếu bóng còn sớm một chút, Chu Chú kéo Đường Kiều vào một tiệm thời trang. Đường Kiều đen mặt, mới vừa rồi đi chung với Chu Du, hắn không đi dạo tử tế, tại sao bây giờ lại nghĩ tới đi dạo quần này. . . . . . Dường như là. . . . . . Bán quần áo nữ. . . . . . Hơn nữa, còn là tiệm mới vừa đuổi bọn hắn ra cửa."Thử một chút."Chu Chú nhanh tay lẹ chân cầm mấy bộ quần áo, sau đó cầm quần áo và Đường Kiều ném vào trong phòng thử quần áo."Này . . . . . ."Đường Kiều chỉ mới nói được một chữ, cửa phòng thử quần áo bị Chu Chú đóng lại."Mặc dù tôi không ngại cô thay quần áo, nhưng tôi sợ sau khi nhìn thấy cái bụng tròn vo của cô, sẽ ảnh hưởng đến sức tưởng tượng của tôi sau này "Mẹ nó, lưu manh này! Trong đầu cả ngày lẫn đêm đều nghĩ những chuyện Kiều tức giận, nhưng vẫn nghe lời cầm quần áo lên bắt đầu thử. Trong phòng thử quần áo có gương, Đường Kiều mặc thử quần áo nhăn nhó nửa chỉ thích mặc quần áo tương đối rộng rãi, thứ nhất là thoải mái, thứ nhì là bởi vì có thể che kín cái bụng tròn vo, Đường Kiều sờ bụng một cái, thật đúng là tròn vo a. Quần áo này nhìn đẹp mắt, chỉ là. . . . . . Dường như chặt một chút. Quan trọng nhất là cái bụng tròn vo a. . . . . ."Cô xong chưa?""Xong ngay, xong ngay"Đường Kiều cởi quần áo, thay một bộ váy màu này, ngược lại nhìn không bị tròn vo nữa, chẳng qua, chiếc váy này màu sắc mềm mại, Đường Kiều lúng túng, cô vẫn không ngại ăn mặc như "Gái lỡ thì", đây là lần đầu tiên thử quần áo màu hồng như vậy đấy. Nhưng nhìn rất Kiều hít sâu một hơi, kéo ra cánh cửa phòng thử quần áo, chuẩn bị nghênh đón lời nói ác độc của Chu Chú. Mới vừa rồi, Chu Du mặc đẹp như thế cũng bị hắn ghét bỏ, thương tích đầy mình rồi, đoán chừng cô sẽ bị hắn phê bình như chuột chui vào trong hang đi."Không tệ, trong nháy mắt đã trẻ ra rồi."Chu Chú đối với quần áo mình chọn dường như rất hài lòng, sờ sờ cằm, trên dưới nhìn xem, cuối cùng gật đầu."Mua cái này đi.""Chu Chú, tại sao tôi phải mua quần áo?"Không phải chỉ thử một chút sao?"Đi dạo phố đương nhiên là phải mua quần áo, nếu không, không phải lãng phí thời gian sao?"Được rồi, hắn nói có lý, chẳng qua, mới vừa rồi Chu Du muốn mua quần áo tại sao hắn đả kích mãnh liệt như vậy?"Tốt lắm, chúng ta lại đi chỗ khác dạo một chút, nếu đi ra, sẽ mua vài món."Thời gian kế tiếp, Chu Chú vẫn biểu hiện rất lịch sự, Đường Kiều chỉ để ý thử, sau đó Chu Chú phụ trách mua quần áo, thậm chí sau khi mua xong quần áo, Chu Chú vẫn rất lịch sự xách túi đồ cho khi mua xong quần áo, Chu Chú cầm túi quần áo bỏ vào trong xe, sau đó lại kéo Đường Kiều đi xem phim, không có phát hành bộ phim điện ảnh nào mới. Chu Chú liền chọn bộ phim điện ảnh rất quen thuộc “Kỷ Băng Hà”, rõ ràng là phim điện ảnh rất hài, Đường Kiều choáng váng khóc sụt sịt. Chu Chú không thể hiểu được, rút ra một cái kết luận Con gái quả nhiên là làm bằng nước. Giả sử Đường Kiều mạnh mẽ, cũng làm bằng nước."Kiều Kiều, nghe nói tuần sau, Đường Uyển muốn đến, cô có thể nói với mẹ của cô, tôi không rãnh chăm sóc con bé hay không, để cho con bé đừng đến nữa"Đúng vậy, cô cũng biết, Chu Chú vừa mua quần áo, vừa mời xem phim điện ảnh, chính xác là không có chuyện tốt."Con bé tới đây cũng không phải tìm tôi, tôi làm sao mở miệng."Mẹ nó, rõ ràng là em gái cô, con bé muốn đến, tại sao Chu Chú biết, cô lại không biết?"Hơn nữa, nếu con bé thích gần gũi với cậu như vậy, vậy cậu chăm sóc con bé thôi"Thân thể Đường Kiều dựa vào phía sau, hoàn toàn buông lỏng, đặt mình ngồi phịch ở bên trong xe. Mấy tháng nữa, là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Đường Kiều, mà năm nay Đường Uyển mới mười bảy tuổi. Thành thật mà nói, so đo với một đứa bé mười bảy tuổi lên trung học đệ nhị cấp, cô cảm thấy mất mặt, nhưng Đường Uyển luôn không để cho cô được yên ổn. Đừng nói là 25 tuổi, cho dù là 52 tuổi, Đường Uyển cũng có thể chọc cho cô nổi điên với con nữa, đứa bé mười bảy tuổi hư hỏng, cũng không biết xảy ra chuyện gì, còn nhỏ tuổi mà ánh mắt không tốt, lại chú ý trên người của Chu Chú nếu không phải biết Đường Uyển là thế nào, Đường Kiều tuyệt đối sẽ đi kiện Chu Chú dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên."Tôi làm sao có thể chăm sóc con bé được, tôi chăm sóc cho cô còn không còn kịp nữa."Dáng vẻ của Chu Chú như gánh trách nhiệm nặng nề."Cậu chăm sóc cho tôi bao giờ?" Vẻ mặt Đường Kiều khinh cho cô nấu cơm cho hắn là chăm sóc cô sao? Để cho cô cho cô giặt quần áo là chăm sóc cô sao? Còn nữa, để cho cô là một cô gái nửa đêm canh ba đi đến quán rượu đón hắn về là chăm sóc cô sao?Nếu xem đây là chăm sóc, cô không thể không nói, cách thức chăm sóc người của Chu đại thiếu gia hắn, thật đúng là có chút đặc biệt."Tại sao không có chăm sóc chứ, cô xem, nhìn cái bụng tròn vo của cô, không phải là tôi chăm sóc sao?"Mẹ nó, nếu không phải hắn đang lái xe, cô tuyệt đối sẽ cào rơi một lớp da của hắn. Chẳng qua, cô may mắn ngồi ở trên xe, hắn nói những lời này. . . . . . Thật sự làm cho người ta hiểu vậy, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm. Huống chi, tình hình trước mắt, cô vừa cầm của người ta, lại ăn của người ta. Mọi thứ cô đều nợ người ta, mà chủ nợ, chính là Chu đại thiếu gia đang lái xe."Tôi nói thật, cô phải với mẹ của cô một chút.""Chuyện này tôi nói cũng vô dụng, không bằng, cậu tìm Bà ngoại tôi nói đi."Có thể nói được mẹ của cô, người kia tuyệt đối không phải là cô, vẫn là câu nói kia, trên cái thế giới này ai người đáng yêu nhất? Đáp án vẫn là Bà ngoại.
Thể loại Truyện Ngắn - Ngôn TìnhTác giả Phong Hòa Tẫn KhởiEbook Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi của tác giả Phong Hòa Tẫn KhởiTruyện kể về một cặp đôi thanh mai trúc mã, từ thời lên ba lên sáu cho đến lúc hắn trở thành con sói muốn ăn cô..
chị yên lặng bị ăn đi